Posted by : ATRI Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2024

 I. Giới thiệu chung

Jigokuraku là một tác phẩm manga nổi tiếng, là một ví dụ điển hình cho câu “Tài không đợi tuổi”, nó là một trong những tác phẩm của một Mangaka với tuổi đời tương đối trẻ là Kaku Yuji. Từ những trang vẽ đầu tiên, bạn có thể dễ dàng cảm nhận được sự tài hoa trong từng nét bút cùng những nghệ thuật và thủ pháp gây ấn tượng mạnh, xuất phát từ một họa sĩ manga có để được gọi với hai từ “lính mới”, vì không dễ gì ta có thể chứng kiến một tác phẩm tuyệt vời đến nhường vậy từ một mangaka tuổi đời trẻ như Yuji.
Một trong những lý do hấp dẫn không chỉ tôi mà còn rất nhiều người đọc khác, đó chính là những hình ảnh tuyệt đẹp của tác phẩm, cùng với một cốt truyện rất biết cách thu hút người xem ở lại. Cách Kaku Yuji thể hiện những cảm xúc qua từng nét vẽ thật sự rất độc đáo, kết hợp với nhiều yếu tố khác để có một tác phẩm như chúng ta đang được đọc bây giờ. Sự kết hợp của những mảng sáng và mảng tổi, màu đen và trắng một cách hài hòa, cũng lại rất tinh tế, như một hình ảnh trong manga khi ánh sáng chiếu lên người Gabimaru, nhưng cậu lại toát ra thứ “bóng tối” bao trùm bầu không khí xung quanh. Cách thiết kế nhân vật tỉ mỉ, cùng những cốt truyện của riêng họ đã tạo nên một chiều sâu cho thế giới của Jigokuraku, nó thể hiện sự đầu tư cũng như sự tâm huyết của tác giả vào tác phẩm mà bất cứ ai cũng có thể dễ dàng nhận ra.
II. Cốt truyện
Cốt truyện của Jigokuraku diễn ra trong bối cảnh lịch sử thời phong kiến của Nhật Bản, cụ thể là thời kỳ Edo, khi một nhóm tội phạm khét tiếng với những bản án tử, cùng với những người đao phủ nhận nhiệm vụ thi hành việc ban cái chết cho họ, được nhận một mệnh lệnh mới từ một vị tướng quân, bọn họ đã được cùng đưa đến với một hòn đảo bí ấn, với tên gọi là “Đảo Thiên Đường”, nơi chứa một thứ được gọi là “Tiên Dược Trường Sinh”. Bất cứ tội nhân nào có thể mang được thứ thuốc đó về đất liền sẽ nhận được sự ân xá của triều đình. Hình ảnh hòn đảo thiên đường được khắc họa trong tác phẩm làm tôi liên tưởng tới một tác phẩm khác là Đào hoa nguyên ký, nếu bạn đọc tác phẩm này sẽ dễ dàng thấy điểm chung giữa chúng, một vùng đất tươi đẹp như chốn bồng lai.
Nhân vật chính của tác phẩm là một thanh niên với độ tuổi khoảng 16, với mái tóc trắng đặc trưng, cậu mang rất nhiều tiếng xấu với những vụ thảm sát trong quá khứ, nhiều người còn gọi cậu với cái danh hiệu Ninja mạnh nhất. Một trong những “chiến công” được nhắc tới trong phần đầu của tác phẩm, cậu là “một con quái vật vô nhân tính”, người đã dùng tay trần để tước đi mạng sống của hai mươi người mà không một chút do dự, sau đó khi bị bắt giữ và được “một con lợn béo” tìm cách để thi hành án tử cho cậu, thì Gabimaru đã có thêm một biệt danh mới đó là Kẻ Vô Hồn. Một chi tiết đặc biệt là dù Gabimaru có vẻ như không hề chống cự, nhưng những hình thức thi hành án tử của thời Edo gần như không có tác dụng với cậu, cậu xem đó như là một trò tiêu khiển, là “tham gia cho vui” mà chả đặt nặng bất cứ điều gì.
Nhưng theo những gì chúng ta được biết sau đó qua lời kể của Gabimaru, anh là một Ninja đến từ Iwagakure, và có một sống khác hẳn những gì anh thể hiện ra cho thế giới thấy, khắc hẳn những gì thế giới này nhìn nhận về một ninja. Cậu là một chàng trai đã kết hôn, có cuộc sống hôn nhân của riêng mình, và Gabimaru đang dần trở nên “yếu đuối” với cảm giác muốn g.i.ế.t người của cậu, nói cách khác thì Gabimaru đang muốn gác kiếm và sống một cuộc đời bình dị và yên bình cùng với người vợ mà cậu yêu thương. Nhưng đời đâu như là mơ, qua nhiều biến cố thì giờ cậu đang ở đây, là một phạm nhân bị giam giữ chờ thi hành án tử. Để rồi từ đó chuyển biến quan trọng của tác phẩm được diễn ra, đao phủ Yamada Asaemon Sagiri, người trước tiếp cận với Gabimaru với vai trò một “phóng viên”, một người ghi chép, thực ra là người thi hành án tử cho Gabimaru. Sau một thời gian tìm hiểu, cô đã nhìn thấy được ý chí muốn được sống mãnh liệt của Gabimaru bất chấp sự kháng cự, từ chối quyết liệt từ cậu trong khoảng thời gian đầu. Nhưng rồi cuối cùng Gabimaru vẫn phải thừa nhận rằng cậu yêu cô ấy, cậu yêu người vợ mình và muốn tiếp tục có thể ở cạnh bên cô, sống một cuộc đời yên bình.
Gabimaru vốn là một người rất kiên định và cứng đầu, cậu không chịu thừa nhận những cảm xúc yếu đuối bên trong mình như là tình yêu, không chỉ vậy cậu còn phủ nhận tất cả những cảm xúc khác và tự gọi mình là kẻ vô hồn, nói cách khác thì cậu từ chối tự nhìn nhận những phần yếu ớt bên trong mình. Đối với cậu, thì sức mạnh là tất cả, sức mạnh là tất cả những gì mà cậu mưu cầu từ trước cho tới nay. Và điều này cũng chính là thứ cản bước cậu khi gặp những kẻ thù mà cậu không thể đánh bại, và chính từ đây một bước ngoặt trong tâm lý của Gabimaru đã xuất hiện, đao phủ nhận nhiệm vụ hộ tống cậu trên đảo thiên đường, Yamada Asaemon Sagiri, đã giúp cậu nhận ra rằng khi con người nhận ra và có thể chấp nhận những cảm xúc yếu đuối của bản thân, thì con người mới có thể thấy được điểm yếu của những người khác và có thể trở nên mạnh mẽ hơn.
Jigokuraku không đơn thuần là vẽ ra một cuộc phiêu lưu mạo hiểm, mang tới những bài học sâu sắc về tình yêu và tình người, mà còn vẽ ra cho người đọc cảm nhận được sự yếu đuối, sức mạnh nội tâm ẩn giấu của mỗi con người. Nhân vật Gabimaru vốn được khắc họa là một sát thủ lạnh lùng và tàn nhẫn, dần thay đổi để trở nên tốt hơn vì tình yêu cậu dành cho người vợ của mình, dần khao khát một cuộc đời bình dị và yên ấm. Ở một mặt khác, Yamada Asaemon Sagiri, người được giao vai trò là đao phủ, là người thi hành án tử cho Gabimaru, lại trở thành người hiểu rõ Gabimaru nhất. Cô là người nhận ra rằng, sự cứng rắn và lạnh lùng của Gabimaru biểu lộ ra bên ngoài chỉ là một cái vỏ bọc che giấu đi cái trái tim chứa đầy tình yêu thương cùng khát khao muốn được sống mãnh liệt như ngọn lửa bùng cháy. Sagiri cũng là người giúp Gabimaru nhận ra rằng sức mạnh thật sự của con người không chỉ nằm ở kỹ năng chiến đấu, mà còn ở việc đối diện và chấp nhận chính bản thân con người thật của mình.
Trong hành trình tìm tiên dược trường sinh, Gabimaru đã học được cách tin tưởng vào người khác, học được cách tin tưởng để giao phía sau lưng cho một người khác, và cậu cũng học được rằng những cảm xúc yếu đuối không phải điểm yếu của một con người, mà nó là một phần không thể thiếu của bất cứ ai. Qua đó có thể nhìn nhận rằng, Jigokuraku mang đến một câu chuyện sâu sắc về tình yêu, sự hy sinh cũng như khát vọng sống. Tác phẩm cho chúng ta thấy được rằng không có bất cứ ai là hoàn toàn xấu và cũng như không ai là hoàn toàn tốt, bởi lẽ mỗi người đều những có góc khuất trong nội tâm của họ, có những nỗi đau không thể chia sẻ và những tâm sự luôn phải giấu kín. Và chính những thứ cảm xúc như tình yêu và sự đồng cảm là thứ giúp chúng ta có thể vượt qua những khó khăn, vượt qua những rào cản để có thể đối diện với chính mình và tìm thấy được hạnh phúc thật sự. Đó là những bài học quý giá mà không chỉ Gabimaru mà còn cả Sagiri học đường trong cuộc đồng hành cùng nhau trên đảo thiên đường.
Một chi tiết chúng ta cần lưu tâm đó là về thứ gọi là tiên dược trường sinh, như dân gian ta có câu :”Không có lửa, thì làm sao có khói”. Liệu rằng thứ thuốc trường sinh này có thật sự tồn tại? Hay nó chỉ là một truyền thuyết, một câu chuyện cổ tích dân gian? Liệu những kẻ tử tủ được triệu tập lên đảo cùng với đao phủ này của họ có thể tìm được thứ tiên dược ấy? Hay là họ sẽ phải đối mặt với những thách thức và khắc nghiệt, trực tiếp có thể lấy đi mạng họ trong nháy mắt, liệu rằng những bí ẩn được giấu trên hòn đảo này là gì? Những câu hỏi được chính người đọc đặt ra cho bản thân khi tay đang lướt những trang truyện, dần tạo cảm hứng và sự tò mò để rồi từ đó người đọc không thể rời mắt khỏi những trang truyện này, đó là thành công mà Jigokuraku đã làm được. Kaku Yuji đã thành công tạo ra một thế giới đầy màu sắc và sinh động, có chiều sâu, là nơi mà mỗi nhân vật đều có những câu chuyện của họ, cũng như có những số phận riêng được định sẵn cho họ ở cuối con đường...
Một chi tiết khác đáng lưu tâm là nhiều độc giả đã liên tưởng và đặt cạnh thứ tiên dược trường sinh này với chén thánh trong series Fate, cuộc chiến trên hòn đảo ban đầu cũng khiến nhiều trong số chúng ta dễ dàng liên tưởng tới cuộc chiến chén thánh, nhưng chỉ cần bạn đọc tới một đoạn nhất định thì bạn sẽ dễ dàng nhận ra giữa hai tác phẩm có cực kỳ nhiều khác biệt, nó không hề giống như “bản nhái của Fate” như một vài người đọc tiêu cực nhận xét về bộ truyện trên những trang manga quốc tế hay trong những review trên myanimelist, dù vẫn tồn tại những điểm chung nhưng cần phải thừa nhận rằng hai tác phẩm này có sự khác biệt rất lớn nếu tiếp tục đọc tới những phần sau của chúng.
III. Đảo thiên đường
Đảo thiên đường, hòn đảo được miêu tả trong tác phẩm của Kaku Yuji, với một cái tên mỹ lệ và có vẻ chứa đựng những điều kỳ thú tuyệt đẹp đón chờ cho bất cứ ai muốn khám phá nó... Trên thực tế, thì hòn đảo này được khắc họa như một thiên đường thật sự được tự nhiên tạo nên, một vẻ đẹp rất hoang sơ, với vẻ đẹp phong phú được tạo nên từ đa dạng các thảm thực vật khác nhau, điểm chung của chúng là rất xanh tốt, và dường như luôn nở hoa khoe sắc suốt 365 ngày trong một năm(366 nếu là năm nhuận?), và bởi vì vẻ đẹp này nên nó đã được đặt cho cái tên đảo thiên đường, nhưng bất cứ ai kể cả những quan phủ hay những người đứng đầu triều đình cũng biết rằng hòn đảo này không đẹp đẽ như những gì nó thể hiện ra bên ngoài, số người mất tích và thiệt mạng sau khi trở về từ hòn đảo này có khi đã vượt qua dân số của một ngôi làng bình thường ở thời Edo rồi. Và nhóm của Gabimaru cũng đã nhận thức được rằng nơi này đang ẩn chứa những bí ẩn đen tối và những nguy hiểm có thể giết chết bất kỳ ai nếu không có sự phòng bị nhất định, đó là lý do cậu luôn cảnh giác từ khi chỉ vừa mới đặt chân lên hòn đảo.
Như đã nói ở trên, hoặc như các bạn đọc tác phẩm này cũng biết rằng chưa có bất cứ một ai lành lặn trở về được tới đất liền, cả về mặt thể xác lẫn tâm hồn, người bọn họ mọc ra những bông hoa kỳ lạ và cái c.h.ế.t với họ chỉ còn là vấn đề thời gian. Càng tiến sâu vào trong hòn đảo này, Gabimaru cùng những người khác ngày càng gặp nhiều những thứ nguy hiểm hơn, những bí ấn không thể dùng logic thông thường để trả lời, những kẻ thù thì ngày càng mạnh. Từ những con bướm mặt người, những con rết, rồi đến những quái vật hình động vật khổng lồ, rồi đạo sĩ, rồi thiên tiên,...
Bởi vì tính nguy hiểm của hòn đảo, không ít người đã phải bỏ mạng tại đây, y như là một bữa tiệc máu và ở trung tâm của bữa tiệc có một vũ công đang trình diễn vũ điệu của tử thần vậy. Nó làm tôi liên tưởng đến một tác phẩm khác cũng nặng đô về cái c.h.ế.t của những nhân vật, đó là Akame Ga Kill. Nhưng với quan điểm riêng của cá nhân tôi, thì Jigokuraku có phần dễ chịu hơn, dù xét theo một góc nhìn nào đó ta có thể thấy sự ghê rợn trong những cái c.h.ế.t ở trên hòn đảo này trong tác phẩm Jigokuraku. Bởi lẽ hòn đảo này dường như không tồn tại lối thoát. Cho đến nay thì con người vẫn chưa tìm được con đường để trở về đất liền, vì vậy nên nhiệm vụ tìm kiếm thuốc trường sinh và trở về gần như có thể được coi là một nhiệm vụ bất khả thi trước cả khi nó được bắt đầu, bởi lẽ nó không chỉ có vô vàn khó khăn mà còn phải mạo hiểm đối mặt với một khó khăn mới giả sử như nếu tìm được loại tiên dược này, đó là làm sao để tìm được lối thoát để trở về. Một thử thách gần như có thể nói là bất khả thi với bất kỳ ai hiện diện trên hòn đảo lúc này.
IV. Ninja và Samurai
Trong thế giới của Jigokuraku, Ninja và Samurai được khắc họa ở hai chiều hướng đối lập nhau, được xem là 2 “phe phái” chính trong tác phẩm. Các ninja trong tác phẩm thực sự có khả năng sử dụng các Ninjutsu(nhẫn thuật), như Katon(hỏa thuật) chẳng hạn, nó được mô tả là kết quả từ quá trình khổ luyện, vượt qua giới hạn của cơ thể con người. Còn đối với Samurai, đó là kỹ năng kiếm thuật, với phần lớn cuộc đời của họ tập trung xoay quanh thanh kiếm. Mặc dù kỹ thuật của họ không có hoa mỹ như các ninja sử dụng nhẫn thuật, thì những samurai giỏi (như Sagiri) có thể thực hiện kiếm pháp để kết liễu đối thủ trong một chiêu duy nhất.
Có thể nhiều độc giả bao gồm cả tôi, thấy được hình bóng của 2 tác phẩm shounen rất nổi tiếng là Naruto và Ruruouni Kenshin, nhưng theo tôi thì đó chỉ là một yếu tố phụ. Bởi lẽ những trận chiến trong Jigokuraku không được đẩy lên tới một mức cao trào, cũng không có sức mạnh tình bạn và những cú plot theo hướng “tao là main bộ này” rồi một đấm hạ gục đối thủ như anh trọc nào đó. Thay vào đó, không chỉ những trận chiến mà những chi tiết đời thường cũng được đặt yếu tố tinh tế và sự hợp lý hóa lên trên đầu thay vì sự hào nhoáng sáo rỗng, cuộc chiến trong tác phẩm được tạo ra từ một điều cốt lõi chính, đó chính là tìm ra điểm yếu của đối thủ để có thể tạo ra cơ hội chiến thắng cho mình.
Cách miêu tả và phát triển/khai thác này đã khiến cho câu chuyện thêm phần hấp dẫn, bởi lẽ những màn đấu trí thường có tỷ lệ thu hút độc giả hơn là những cuộc đánh đấm sáo rỗng, chúng ta đang nói về tác phẩm manga chứ không phải phiên bản chuyển thể anime của nó, liệu bạn có thật sự đặt yếu tố chiến đấu lên trên khi lướt tay trên những trang truyện đen trắng chứ? Đó là một tư tưởng mà tôi đánh giá là rất tốt khi viết một bộ truyện Shounen có vibe của những bộ shounen đình đám như Naruto.
V. Những yếu tố văn hóa.
Có lẽ không chỉ tôi mà có thể nhiều độc giả đã nhìn thấy công sức của tác giả khi tìm hiểu để khai thác lịch sử cổ, tông giáo của Trung Quốc bao gồm 2 đạo chính là đạo giáo và phật giáo, nếu bạn đã xem tác phẩm The Myth(Thần Thoại) của trung quốc thì sẽ dễ hình dung hơn khi xem Jigokuraku. Nhiều yếu tố trong tác phẩm phản ánh sâu sắc văn hóa tôn giáo của trung hoa, với những tham khảo từ đạo giáo cũng như phật giáo, nó đã mang lại cho tác phẩm này một nền “tôn giáo” đặc biệt, làm cho tác phẩm này trở nên phong phú và sống động hơn về mặt văn hóa, nhưng ta cũng cần nhận thức được đây là một tác phẩm giả tưởng, là work of fiction, nên nếu bạn khó tính về đức tin tôn giáo thì có lẽ bạn không hợp với tác phẩm này. Một chi tiết nữa là khi bạn chú ý đến kiến trúc ở trên đảo, cùng những thuật ngữ được sử dụng trong tác phẩm này thì bạn sẽ nhận ra được những tâm huyết tác giả đặt vào tác phẩm này như tôi đã nói ở phần trên.
Ngoài ra tác phẩm chứa khá nhiều yếu tố thú vị được lấy cảm hứng từ những câu chuyện tôn giáo hay những bộ truyện tu tiên trung quốc cùng đa thể loại khác. Có thể kể ra một vài ví dụ như là : Ngũ hành, đạo sĩ, thiên tiên, bồng lai, luyện đan,... và nhiều thứ khác mà bạn có thể dễ dàng nhận ra khi đọc tác phẩm này.
VI. Tổng kết
Trong quá trình viết bài, tôi đã hạn chế đề cập chi tiết, spoil cốt truyện của tác phẩm để tránh làm mất đi sự thú vị của những ai chưa đọc hoặc xem tác phẩm này. Những động cơ, những miêu tả tâm lý và những toan tính của các nhân vật luôn được thể hiện một cách nhất quán và sâu sắc. Hình ảnh của tác phẩm có thể nói là rất đẹp, đặc biệt là với những nhân vật nữ, họ rất mlem... à nhầm, rất hấp dẫn. Họ được khắc họa một cách rất tinh tế, không chỉ đơn giản là một nhân vật phụ trong hành trình của Gabimaru, mà là những nhân vật quan trọng thúc đẩy cốt truyện để nó có thể tiến tiếp về phía trước. Đồng thời cách truyền tải cảm xúc của tác phẩm rất mạnh mẽ và độc đáo, với khả năng ấn tượng được thể hiện qua những nét bút hào hoa.
Jigokuraku không chỉ là một bộ truyện shounen để chúng ta đọc giải trí, nó thực sự có thể được coi là một tác phẩm nghệ thuật thực sự, xứng đáng để chúng ta tìm đọc và cảm nhận từng dòng chữ, từng nét vẽ của tác phẩm. Nó cho chúng ta thấy rằng ngay cả trong những nơi bóng tối bao trùm, những nơi tối tăm nhất thì vẫn luôn tồn tại ánh sáng và hi vọng. Rằng con người chúng ta, dù có là kẻ tội đồ hay là một anh hùng, thì đều xứng đáng có một cơ hội thứ hai để đổi thay. Và cuộc sống này, dù có khó khăn đến dường nào đi chăng nữa, thì nó vẫn luôn đáng sống, đáng để chúng ta đấu tranh và trân trọng từng giây từng phút được tiếp tục sống.
Vậy nên nếu bạn tìm kiếm một bộ manga mới lạ, đầy sự thách thức và cảm xúc, hãy thử khám phá thế giới của Jigokuraku. Cùng với Gabimaru và các nhân vật khác khám phá những bí mật đen tối ẩn sau hòn đảo với tên gọi đảo thiên đường này, đối mặt với những thách thức và khám phá những ý nghĩa sâu xa nhất của sự sống, sự tồn tại của con người trên thế giới này. Tôi tin rằng bất cứ ai trong số những người đọc bài viết này, sẽ không phải hối tiếc khi quyết định dành thời gian đọc tác phẩm này.
VII. Liệu tình yêu có luôn kết trái ngọt?
Sở dĩ có phần này tồn tại là vì tôi nhận thấy có rất nhiều người bất mãn với sự chia ly của cặp Senta và Yuzuriha, họ cho rằng hai người nên có một cái kết đẹp hơn, họ cho rằng tác giả thật vô lý, nhẫn tâm,... thậm chí dùng lời nói có phần nặng nề để công kích tác phẩm, tôi cũng hiểu một phần nguyên do của điều này vì tình cảm giữa hai người có lẽ nó sẽ thật sự đẹp và có thể đơm hoa kết trái ở một nơi nào đó,... chứ không phải là đảo thiên đường... Và vì số lượng người xem bản anime chuyển thể nhiều hơn nên tôi sẽ dùng những chi tiết trong bản anime chuyển thể thay vì bản manga, dù gì thì đây cũng được đánh giá là một bản chuyển thể tốt đến từ studio MAPPA.
Couple phụ trong bản anime chuyển thể, ngoài ship otp lung tung và couple chính thì có hai couple phụ khiến ta phải lưu tâm, đó là Tenza và Nurugai, Senta và Yuzuriha. Để mà công bằng mà nói, cặp Tenza và Nurugai còn quá xa để có thể dùng từ tình yêu để miêu tả, bất kể là đối với Tenza hay Nurugai, hai người bọn họ giống như đang xem nhau là một người bạn chí cốt, một người quan trọng hơn là một tình cảm nam nữ mà tôi đang đề cập tới. Nên dù Nurugai và Yuzuriha vẫn còn sống nhưng tôi sẽ chỉ xét cặp Yuzuriha và Senta, không chỉ bởi vì tình cảm đẹp, là tình yêu đơn phương Senta dành cho Yuzuriha, mà nó còn nhiều hơn thế.
Với quan điểm cá nhân của tôi mà nói, âm dương cách biệt, sự chia ly giữa cặp đôi này là một phương án tốt nhất. Bởi lẽ hai người bọn họ vốn ở hai thế giới khác biệt nhau...
+ Yuzuriha là một người vô kỷ luật, tàn bạo, là một sát nhân với tội lỗi đầy mình. Cô như một cơn cuồng phong thổi bay nhận thức của Senta về mọi thứ, Senta đã nhận thức được rằng mình không thể đến gần được với cô ấy, và cậu cũng cho rằng đó là điều không cần thiết. Cậu chỉ muốn mình có thể được đứng từ xa để quan sát cô ấy, để phác họa nên hình ảnh người con gái ấy bằng những gam màu sắc đẹp nhất của cuộc đời cậu. Ánh mắt của Yuzuriha như có thể nhìn thấu được Senta, hành động tàn bạo, lạnh lùng của cô ấy làm Senta lúng túng. Một cô gái chỉ có thể nói dối người khác gặp một người tự lừa dối mình qua ngần ấy năm tồn tại, với Senta thì Yuzuriha thật tự do, thật rạng rỡ.
+ Senta là một “đao phủ”, một người luôn làm việc theo kỷ luật, một người luôn nhận thức được rằng mình bị đủ các luật lệ và ràng buộc kìm hãm cái tôi thật sự của bản thân, cậu tìm thấy ở Yuzuriha sự tự do, cậu ghen tị với cái sự tự do ấy...Và cậu cũng thừa nhận rằng sự tự do đó nằm ngoài khả năng của cậu. Senta cũng chia sẻ ước mơ hồi nhỏ của cậu khác hoàn toàn với Sagiri, cậu muốn trở thành một họa sĩ, vẽ ra những bức tranh tuyệt đẹp, nhưng truyền thống của gia tộc của Senta lại không cho phép cậu thực hiện được ước mơ của mình. Cậu căm ghét số phận của mình khi phải nối tiếp dòng họ thực hiện nghĩa vụ làm vai trò của một đao phủ, cậu khinh thường việc tước đi mạng sống của người khác, nhưng nhiều biến cố xảy ra để rồi Senta phải chôn giấu cảm xúc của mình để hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Có thể dễ dàng nhận thấy rằng thế giới của hai người họ vốn dĩ đã khác nhau, khi một người là tội phạm được kết án tử, và một người theo truyền thống dòng họ mình để làm người ban án tử cho những phạm nhân. Và thứ rào cản này không phải điều dễ vượt qua. Và cái c.h.ế.t của Senta không quá khó đoán, như chúng ta đã biết ở tập 9 sau khi Gabimaru đánh bại 1 tên tiên thiên, chúng đã chuyển sang dạng khác, có thể nói ngắn gọn là dạng thứ hai. Nên lẽ dĩ nhiên ở tập 12 điều tương tự cũng sẽ diễn ra, chi là nó tốn thời gian hơn một chút. Nếu giả sử rằng tên đó không có dạng thứ hai thì nó sẽ rất vô lý, còn trường hợp không có ai tổn thương thì nó lại càng vô lý hơn khi mà mọi người trong tình huống đó đều mất cảnh giác. Và việc thuốc của Yuzuriha có thể chữa được cho Senta lại càng bất khả thi hơn, cần biết rằng Yuzuriha chỉ dừng lại ở mức Ninja ưu tú chứ không phải Ninja mạnh nhất, cũng không phải bên ninja nghiên cứu về dược học, nên điều hiển nhiên rằng những dược liệu cô mang theo cũng chỉ dừng ở một mức nhất định nào đó, bởi vì nếu dược liệu cỡ Yuzuriha cũng có vài bình thì chắc chắn ở đất liền có những ninja tài giỏi hơn cô, sẽ có thuốc trị hoàn toàn, và như chúng ta đã thấy, thứ thuốc đó không hề tồn tại. Một trường hợp khác là Yuzuriha lãnh đòn đó, và chịu số phận như Senta thì số phận cả đoàn có thể sẽ sớm là dấu chấm hết khi mà sức chiến đấu của Senta cho dù có nỗ lực bao nhiêu đi nữa cũng khó có thể sánh ngang được với Yuzuriha, và bộ truyện sẽ rất khó có một cái diễn biến tiếp theo...
Và không phải mối tình nào hai người đến với nhau cũng sẽ hạnh phúc, giả như như Kaori nhận phẫu thuật thành công, giả sử như Gin không chạm vào tay đứa nhóc, giả sử như Akari và Takaki đến được với nhau,... Liệu có ai chắc chắn rằng họ sẽ hạnh phúc? Đồng ý là tương lai khó có thể nói trước, nhưng tương lai của một cái tình yêu ở hai địa vị đối lập nhau thì nó còn khó thành hiện thực hơn nữa. Tình yêu khi chưa đến với nhau, luôn là vị ngọt, những ngày màu hồng, là những lúc con tim ta hạnh phúc nhất, nhưng khi đến với nhau rồi, liệu ngọn lửa tình yêu đó sẽ còn có thể tiếp tục cháy? Không quá khó để nhận ra, Yuzuriha là người tự do, thích ngao du, vì đặc thù của nhẫn thuật cũng như tính cách của cô mà những việc như tiếp xúc thân mật với nam giới với cô được xem như rất bình thường. Trái lại với Senta, thì cậu là một người hơi chậm chạp, luôn có xu hướng thích đóng cửa trong phòng để nghiên cứu,... và còn nhiều chi tiết khác đối lập trong tính cách của hai nhân vật mà chúng ta có thể tìm thêm, và như tôi đã nói, bộ manga này dù là có yếu tố siêu nhiên nhưng tính hợp lý luôn được đặt lên trên tất cả, những thứ như tình yêu vượt qua tất cả sẽ tương đối khó để xảy ra...

Dù sao thì, phân cảnh đó đúng là rất buồn nhưng cũng lại rất đẹp...Khi Yuzuriha nói với Senta hãy nghĩ, hãy tưởng tượng về những điều tốt đẹp, tưởng tượng rằng cậu đang ra đi ở một nơi nào đó tốt đẹp hơn và xung quanh là những người cậu yêu thương, cô sẵn sàng cho cậu mượn vòng tay để có thể trải nghiệm cảm giác đó nếu Senta cần... Nhưng đáp lại cô là một sự im lặng, và một giọt nước lăn xuống từ một nơi trước đây từng gọi là con mắt... Yuzuriha cũng đau buồn trước sự ra đi của Senta, nhưng đúng như cô đã nói, Ninja là những người thực dụng, họ biết lựa chọn nào là tối ưu hơn cho bản thân và đồng đội. Nên chúng ta cũng không thể trách cô trong tình huống này...
Một trong những khung cảnh cảm xúc nhất trong bản anime chuyển thể đó chính là khi Yuzuriha với chiếc ô, nhảy múa giữa vũng máu cùng vô số những chiếc đầu người đầy máu me rơi từ trên xuống, nụ cười của cô như tỏa ánh nắng tới sâu trong tâm hồn của cả những người xem như chúng ta, những đóa hoa đỏ thẫm như đang cố gắng tô một gam màu tươi sáng cuối cùng cho cuộc đời diễn ra trước mắt của Senta trước khi nó đi đến hồi kết... Một phân cảnh tuyệt đẹp... Nhưng cũng thật đau đớn làm sao...
Vậy còn bạn, bạn nghĩ sao về tác phẩm Jigokuraku?

Leave a Reply

Subscribe to Posts | Subscribe to Comments

- Copyright © ReviewAni - Blogger Templates - Powered by Blogger - Designed by Cu Huy Hiep -